Nỗi khổ của chàng trai khuôn mặt Baby

(Cảm ơn bọn mày đã đọc và chia sẻ suy nghĩ với tao ở bài trước. Đọc xong cmt, những suy nghĩ về chuyện quá khứ của tao lại tua lại như những cuốn băng Cassette lâu ngày không động vào lại hiện về….)

Kể về ước mơ của bọn mày cho tao nghe với nào.

“Ước mơ lúc nhỏ ấy, các bạn đã thực hiện được chưa?”
-Kẻ lang thang –
Lê theo đống hành lí còn to hơn cả người, mang đôi dép lào quen thuộc mà tôi tự xưng là Luffy từ Bắc Kinh về Việt Nam. Và vì tôi thích cái cảm giác tự bản thân khám phá ra những điều thú vị ở một đất nước mà tôi chưa bao giờ đặt chân đến, cũng như nói ngôn ngữ mà tôi chưa bao giờ biết. Năm ấy tôi tròn mười tuổi.
Trở thành kẻ lang thang cả về nghĩa bóng lẫn nghĩa đen luôn là ước mơ được tôi dõng dạc tuyên bố với mọi người. Ừ thì kiểu là tôi muốn đi vòng quanh thế giới, tôi nghĩ vậy…


Đặt chân đến sân bay, bập bẹ phát âm vài câu tiếng Việt chuẩn bị trước đó. Và cho đến tận bây giờ giọng của tôi vẫn lơ lớ khi nói tiếng Việt, nhưng bù lại ở khoảng tiếng lóng thì có lẽ tôi rất tự tin =)) Đúng như cách mà người ta thường định nghĩa về kiến thức: “Là những thứ còn sót lại sau khi đã quên”
Sống ở khu người Hoa, có những người bạn Việt gốc Hoa đủ mọi lứa tuổi, nhưng họ lại không biết tiếng Hoa nên đã thử thách lòng kiên trì của tôi khi khua tay múa chân rng rã suốt mấy tháng trời, cuối cùng cũng đến ngày tôi thỉnh được chân kinh.
” Không ai lớn lên mà không có ít nhất một người hiểu mình”
Và tôi cũng ko ngoại lệ, với tính cách có phần dở người của mình, tôi không thể tin được là ở nơi “khỉ ho cò gáy này” có một đứa khác còn kì quặc hơn cả bản thân mình xuất hiện. Cứ thế mà ” kế hoạch điên rồ ” của cả hai ra đời, tuổi thơ là những lần chạy hụt hơi vì “lỡ” chọc chó của hàng xóm, cắt dây diều của thằng nhóc mà đã từng trêu chọc bọn , mà tôi từ một thằng nhóc có phần bụ bẫm đã giảm cân phần nào sau những trận marathon thừa sống thiếu chết đó. Ăn trực nằm chờ nhà nó nhiều năm, đến nỗi mà mỗi kì nghỉ hè tôi về lại Bắc Kinh thì ba mẹ nó đều nhắc tôi với câu nói quen thuộc ” Thằng Tàu Lai khi nào thì về lại đây ” – còn bọn tôi vẫn gọi nhau bằng tên “thân mật”: C-h-ó.
Sân thượng nhà nó, cái nơi cả hai ngồi tán gẫu hàng tỷ câu chuyện với nhau về tương lai, trong đó có ước mơ của chúng tôi. Tôi lúc ấy đã bảo với nó rằng tôi muốn làm kẻ lang thang. Nó chỉ đáp lại rằng ” Mày giấu tiền ở chỗ quái nào vậy? ” Vì theo suy nghĩ của nó lúc bấy giờ, có tiền mới lang thang được và nó ủng hộ việc tôi kiếm tiền để thực hiện ước mơ ấy.
Còn nó lại có ước mơ trở thành Tiến Sĩ, mà theo câu từ của nó thì ước mơ của nó chỉ đơn giản hai chữ ” Tiến Sĩ ” thôi…
Câu chuyện về những ước mơ tưởng chừng sẽ dừng lại ở những cuộc nói chuyện đó mà thôi, nhưng thời gian cứ thế dần trôi, cả hai vùi đầu vào sách vở để chuẩn bị cho kì thi tuyển vào cấp ba đầy cam go. Ôi đậu vào lớp chuyên Toán, nó thì chễm chệ ở lớp chuyên Sinh đúng như kế hoạch mà bọn tôi vạch ra. Năm ấy, tôi mười sáu tuổi.
” Giấc mơ Mỹ tiến ”
Kẻ lang thang và Tiến sĩ tương lai cứ thế luôn cố gắng để hoàn thiện bản thân, săn lùng học bổng của những Đại học hàng đầu nước Mỹ… Và thằng chiến hữu phá làng phá xóm năm nay đã thực hiện được ước mơ của nó.
Nói về chính tôi, những tham vọng thực tế đã vô tình che khuất đi cái gọi là ước mơ của thời thơ ấu. Tôi vội vã dùng hết sức mình để chạy theo những thứ mà bao nhiêu người ngày đêm mơ ước có được. Nhưng đã nhầm, cái ước mơ mang hình ảnh Luffy đó hóa ra vẫn luôn đồng hành trong suốt chặng đường tôi đi tìm thành công của riêng mình. Nó vẫn đang được tôi thực hiện từng ngày qua những chuyến đi, những lần vượt qua khó khăn thử thách, chỉ khác là tôi ngồi an yên trên một con chim sắt du ngoạn khắp năm châu, còn thì giương buồm ung dung chu du khắp thế giới. Nhưng chúng tôi lại có một điểm chung là đều đang giữ trong tim một ước mơ chinh phục kho báu khổng lồ – điểm đến cuối cùng của lý tưởng bao năm ấp ủ.
Và rồi thời gian thấm thoát trôi qua, tôi lại càng nhìn rõ hơn cái ước mơ to lớn ấy, để rồi những ngày đẹp trời, sau những thăng trầm đã trải qua, tâm trạng thoải mái, tôi chợt nhận ra:
“Ừ, thì ra mình cũng đã từng có một ước mơ như thế”.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s